TRUYỆN TỔNG TÀI HỎI VỢ BÁNH BAO LÀM MAI

     
Đáy lòng Cung Vũ Ninh ngọt ngào, loại cảm giác này hệt như ăn được một viên kẹo phệ vậy, trọng điểm trạng cũng xuất sắc vô cùng. "Đã về công ty chưa?" Giọng nói ấm áp của Hạ Lăng Sơ đưa đến. "Ừm! Về rồi, vừa bắt đầu đến bên thôi." Cung Vũ Ninh loại gương bên trên bàn trang điểm, địa điểm đó bội nghịch chiếu hai con mắt cười cong lên như vầng bán nguyệt của cô, khóe mồm không chống nổi nụ cười. Đây chính là hình dáng vẻ của một thiếu nữ đang yêu thương sao? "Có nhớ anh không?" vào giọng Hạ Lăng Sơ có một chút mong chờ. Cung Vũ Ninh chớp nhoáng nói không, vắt nhưng, thật sự thì cô rất nhớ đó! rộng nữa, mỗi ngày đều suy nghĩ tới hắn tương đối nhiều lần. "Thế anh gồm nhớ em không?" Cung Vũ Ninh hỏi lại một câu. "Có, ngày nào anh cũng nhớ em." Hạ Lăng Sơ thẳng thắn đáp lại. Cung Vũ Ninh ngây fan ra, theo sau đó gương mặt trái xoan lạnh bừng lên, đối với người bầy ông này, nhiều khi cô khôn xiết ngại nói ra, tuy thế hắn lại ưng thuận thẳng. "Vậy em có nhớ anh không?" Hạ Lăng Sơ vẫn luôn nhớ hỏi lại một lần. "Ừm!" Cung Vũ Ninh ngượng ngùng quắp mắt, khẽ trả lời một tiếng. Nghe thấy tiếng cười thỏa mãn truyền tới từ trên đầu dây bên kia, gương mặt Cung Vũ Ninh ngượng tới mức đỏ thấu, domain authority mặt của cô rất mỏng. "Gọi điện mang lại anh chỉ nhằm nói ghi nhớ anh sao? còn có chuyện gì không giống không?" Hạ Lăng Sơ phải chăng giọng hỏi lại. Cung Vũ Ninh tất cả chút dở khóc dở cười, người bọn ông này đúng là cực kỳ xấu tính, sao chỉ tất cả gọi năng lượng điện thoại đang trở thành cô ghi nhớ hắn đề xuất mới call vậy chứ? "Chị em xuất sắc Cổ duyệt y của em nói không liên lạc được cùng với em trai, em mong muốn hỏi, anh có biết tăm tích của Cổ Hạo không?" Cung Vũ Ninh có thể hỏi vậy nên là bởi trước đây Hạ Lăng Sơ vẫn luôn luôn phát tín đồ lần theo bước đi của Cổ Hạo, nói ko chừng bây giờ hắn cũng biết nơi chốn của cậu ấy. Các giọng nói của Hạ Lăng Sơ trầm đi vài phần: "Chắc cậu ta vẫn ở cùng với em họ anh." "Hả? Em họ anh không hẳn ở trong nước sao?" Cung Vũ Ninh tò mò hỏi. "Nó xuất nước ngoài rồi." vào ngữ khí của Hạ Lăng Sơ lộ ra vài phần bất đắc dĩ. Cung Vũ Ninh cũng im thin thít vài giây, chuyện này khiến Hạ Lăng Sơ tức giận cho chừng nào, cô đã từng có lần thấy qua rồi. "Em bảo các bạn em cứ im tâm, Cổ Hạo có lẽ rằng không có bài toán gì đâu." "Được, chỉ cần em ấy không vấn đề gì là được rồi." Cung Vũ Ninh đáp lại một tiếng: "Vậy anh họp đi! Em cũng phải xuống nhà rỉ tai với ba mẹ rồi." "Ừ." Hạ Lăng Sơ êm ả dịu dàng trả lời. Cung Vũ Ninh hớt tóc điện thoại, ko kìm nổi nhưng thở lâu năm một hơi, trước đây cô cảm giác Hạ Lăng Sơ là một trong người vô cùng nghiêm nhặt vô tình, nạm nhưng, lúc biết hắn mất người mẹ từ nhỏ, là dì của hắn nuôi hắn khôn lớn, cơ mà Thượng quan Thần Húc lại là đứa đàn ông duy tốt nhất của dì hắn, hắn lo lắng đến nút vậy cũng là vấn đề dễ hiểu.


Bạn đang xem: Truyện tổng tài hỏi vợ bánh bao làm mai


Xem thêm: Soạn Bài Nghị Luận Về 1 Đoạn Thơ Bài Thơ, Bài Thơ, Soạn Bài Nghị Luận Về Một Đoạn Thơ, Bài Thơ



Xem thêm: Soạn Bài Tính Thống Nhất Của Chủ Đề Văn Bản (Trang 12), Tính Thống Nhất Về Chủ Đề Của Văn Bản

Nước X. Vào buổi chiều, trợ lý của Hạ Lăng Sơ gửi tài liệu tới, report lại một tin. "Hạ tổng, tôi vừa dìm được điện thoại của thống kê giám sát triển lãm tranh,ông ấy sẽ được đảm nhận việc tổ chức cuộc triển lãm tranh vòng quanh vậy giới, ý muốn hỏi anh có hứng muốn tham dự và góp vốn không." Hạ Lăng Sơ khẽ híp mắt lại, trước đây hắn chắc chắn rằng sẽ không chi tiêu vào triển lãm tranh, cố nhưng quá trình của Cung Vũ Ninh có tương quan tới triển lãm tranh, hắn chắc hẳn rằng là tất cả hứng rồi. "Bảo anh ta bốn giờ tới đây, tôi sẽ vứt chút thời gian để bàn thảo một chút." Hạ Lăng Sơ mở miệng nói. Trợ lý lập tức bỡ ngỡ vui mừng hẳn lên: "Hạ tổng, anh bao gồm hứng sao?" "Sao cậu vui quá vậy?" Hạ Lăng Sơ nhướn mi hỏi. Trợ lý Tiểu tô của Hạ Lăng Sơ không đậy diếm gì mà lại nói: "Không cất anh, vị giám sát và đo lường này là bạn giỏi của tôi, vì vậy tôi new giúp hỏi anh một chút, tôi đại diện anh ấy cảm ơn anh." Hạ Lăng Sơ lập tức nghĩ tới chuyện mà lần trước Cung Vũ Ninh nhắc tới, thành quả của cô đã được mang đi trưng bày làm việc triển lãm tranh, lẽ nào chính là cuộc triển lãm này sao? Hạ Lăng Sơ ko kìm được mà lại mở máy tính, tìm trên mạng nước M tin về cuộc triển lãm tranh cơ mà Cung Vũ Ninh đưa tranh tới, quả thật kiếm được cuộc triển lãm tranh vòng quanh quả đât này, ánh nhìn Hạ Lăng Sơ xẹt qua 1 sự vui mừng. Ví như như quốc gia của hắn có quyền tổ chức, vậy chẳng buộc phải điều này có nghĩa là Cung Vũ Ninh vẫn tới du lịch tham quan sao? Lòng Hạ Lăng Sơ ngập cả sự vui mừng, hắn vẫn hạ quyết định, hắn bao thầu đầu tư cả cuộc triển lãm tranh này cũng không sự việc gì. Quả nhiên, buổi chiều, vị thống kê giám sát đó sẽ tới, anh ta có theo danh sách của toàn bộ những bên họa sĩ xuất hiện trong buổi triển lãm, vào đó mang tên của Cung Vũ Ninh, anh ta lại tuyệt chưa biết rằng, mang tên của Cung Vũ Ninh tức là phí tài trợ lần này đã tới tay rồi. Hạ Lăng Sơ khôn xiết thoải mái chấp nhận đầu tư vào lần này, tuy vị đo lường và tính toán này đã với theo không hề ít lí do để khiến cho hắn đầu tư, nhưng mà Hạ Lăng Sơ lại chẳng chú ý gì, dù cho lần đầu tư chi tiêu này không mang về được điều gì, hắn cũng không lừng khừng lấy một giây. "Quốc gia của họ là nơi tổ chức trước tiên của cuộc triển lãm vòng quanh trái đất này, tới dịp đó cửa hàng chúng tôi sẽ tình thật mời tất cả họa sĩ cho tới thay chúng tôi cắt băng khánh thành cuộc triển lãm." "Không cần lo ngại về mặt vốn." "Cảm ơn Hạ tổng, hết sức cảm ơn ngài, cảm ơn ngài vẫn ủng hộ và thương yêu văn hóa nghệ thuật." "Không gồm gì." Đáy đôi mắt Hạ Lăng Sơ xẹt qua chút ý cười, tất cả một ý vị lắng dịu vô cùng. Chớp mắt sẽ qua cha ngày, Cung Vũ Ninh lái một dòng xe red color tới sân bay đón Cổ Duyệt. Cổ thông qua tóc ngắn gọn gàng tới tai, ngũ quan xinh đẹp long lanh trần, lòi ra khí tức xong khoát túa mở, hoàn toàn có thể nói, cô là một cô gái mạnh mẽ. Đồng thời cũng là một trong học bá vô cùng cấp. Hai fan bạn tốt mừng oắt ôm nhau giữa sân bay, xa nhau chừng đã thọ như vậy, họ đều rất nhớ nhau. Buổi trưa, hai tín đồ tới một nhà hàng quán ăn ăn, Cung Vũ Ninh cũng không cất chuyện gặp mặt được Hạ Lăng Sơ trên du thuyền lần kia kể cho mình mình. Cổ Duyệt chớp nhoáng òa lên một tiếng: "Giỏi thật đấy! Cậu dám lén tìm các bạn trai sau sống lưng tớ à!" Cung Vũ Ninh nghe thấy mấy chữ bạn trai, khóe mồm cô không nén được mà giương cao hơn: "Vẫn chưa tính là các bạn trai mà!" "Sao lại không tính? những cậu cũng hôn nhau rồi, cũng đầy đủ tỏ tình cả rồi, còn mong thế nào nữa new tính hả? xuất xắc là cậu muốn..." "Này này này, tớ không có nghĩ bởi vậy đâu!" Cung Vũ Ninh đỏ bừng mặt, trong đầu không khỏi lại hiện hữu dáng fan của Hạ Lăng Sơ, lại im re ngượng ngùng một phen. Cổ phê duyệt cũng không dám chọc mỉm cười kiểu này nữa, mặc dù sao thì đến một tình yêu bình thường cô còn chưa có mà! Lại càng chả biết yêu một fan sẽ có cảm hứng thế nào. "Tớ mang lại cậu xem ảnh của anh ấy." Cung Vũ Ninh nói xong liền mở ra bức tranh cô vẽ hắn lần trước, cô vẫn chụp lại để làm kỉ niệm. Cổ Duyệt nhìn người bầy ông vào tranh, cô không kìm được nhưng mà ồ lên: "Đây là do cậu vẽ sao?" "Ừm!" "Người lũ ông này cũng quá đẹp trai rồi đó!" Cung Vũ Ninh mím môi cười: "Cũng được." "Đẹp trai hơn những người dân tớ từng gặp rất nhiều, cậu win rồi, người đàn ông đẹp nhất trai như vậy đã là của cậu rồi." "Được rồi! Đừng trêu tớ nữa, cậu vẫn muốn không? Anh ấy còn có một người bạn cũng ko tồi đâu, hy vọng tới reviews cho cậu không?" Cổ để mắt xua xua tay từ chối ngay lập tức: "Khỏi cần, tiếng tớ chưa xuất hiện có hứng." Cung Vũ Ninh kháng cằm cười cợt nói: "Được thôi! Đợi mang lại lúc cậu mong tìm các bạn trai, cậu có thể cân nhắc thử, anh ấy tên là Nhiếp Quân Cố." Cổ duyệt cười rộ lên: "Tớ vẫn chưa có ý định này đâu! bây chừ tớ chỉ muốn giúp bố chuyển doanh nghiệp về thôi, tớ rất có thể sẽ hỗ trợ được ít nhiều."