Khmer Đỏ Ăn Thịt Người

     

"Chúng tôi mất đi niềm tự hào, giác quan, tôn giáo, tín đồ thân, trọng điểm hồn và phiên bản thân mình", Tedda Butt Mam, người tồn tại qua ngày tháng tăm tối dưới thời Khmer Đỏ bộc bạch.

Bạn đang xem: Khmer đỏ ăn thịt người


Trong mắt bè phái Pol Pot, không phải các quốc gia tiến bộ, mà những bộ tộc sống khác hoàn toàn tại vùng rừng núi hẻo lánh của Campuchia bắt đầu là đặc trưng lý tưởng.Chúng ca tụng lối sinh hoạt tập trung, tự túc tự cấp, chỉ dựa vào sản phẩm nntt do chính mình làm ra, bởi cho rằng con người không xẩy ra đồng tiền, của cải làm vấy bẩn, ko chịu bất cứ ràng buộc nào về tôn giáo.

Dưới thời Khmer Đỏ, tập trung được tư tưởng là giống như nhau, là của chung. Hầu hết vật dụng gia đình cơ bạn dạng nhất như đồ dùng nhà bếp, cũng yêu cầu xung công. Bọn họ mặc cùng một kiểu áo xống màu đen, để cùng một các loại kiểu tóc, nạp năng lượng chung một các loại đồ ăn. Không một ai được bao gồm nhà, bao gồm gia đình, tất cả tôn giáo. Gia tài cá nhân, truyền thống cuội nguồn văn hóa, chi phí tệ gần như bị kho bãi bỏ. Hoặc chấp hành, hoặc bị tra tấn và chết.

Tư tưởng cực đoan cùng máy móc của Khmer Đỏ đã khiến cho Campuchia lâm vào tình thế cuộc khử chủng man rợ, "xóa sổ" 1 tháng 5 dân số non sông này.

Cưới tập thể, "sản xuất" trẻ em tức thì

Khmer Đỏ từ xưng là cha mẹ của dân chúng, được toàn quyền định giành họ sống như thế nào, tín đồ thân của họ là ai. Toàn bộ các đám cưới đều được tổ chức triển khai tập thể, tất cả khi lên tới mức 100 cặp đôi bạn trẻ mỗi lần, đều diễn ra cùng một kịch bản.

Cô dâu và chú rể, trang phục hệt nhau ngày thường, xếp thành 2 hàng. Không tồn tại sự tận mắt chứng kiến của gia đình. Ko hoa, không vật trang trí. Không bầy hát. Ko có bất kể nghi lễ nào, ngoại trừ câu hỏi các đôi bạn nắm tay nhau lúc được trưởng xóm yêu cầu, thề sống với nhau mang lại cuối đời và tất cả con trong vòng 1 năm. Điều hạnh phúc duy nhất, nếu như có, có lẽ chỉ là chúng ta được ăn thêm một chút đồ ăn - sản phẩm còn cực hiếm và thiêng liêng với họ hơn cả kết hôn.

Những nhân vật chính không được lựa chọn các bạn đời, cũng phân vân ai sẽ cố tay bản thân trong đám cưới. Các người thiếu nữ bị đề nghị kết hôn với nô lệ bị yêu đương tật, cụt chân, cụt tay. Tất cả đều vì chưng Khmer Đỏ chỉ định. Cặp vợ ck từ chối kết đôi sẽ bị triệu tập để cảnh cáo, trước khi phải lao đụng khổ sai, bị tra tấn, bị tống giam nếu như còn một mực từ chối.


Các mái ấm gia đình bị chia bóc về hầu hết trại lao động khác nhau, sinh hoạt tập trung từ vài trăm đến 1.000 người. Cứ 7 – 9 ngày, vợ chồng lại được gặp mặt nhau một lần, không đề nghị thăm hỏi, trung tâm tình gắn thêm kết.

Bởi mục đích của những đám cưới Khmer Đỏ là gấp rút sinh ra hầu hết đứa trẻ giao hàng sản xuất lúa gạo, học gắng súng, đặt mìn, biến tay sai trung thành với chủ và man rợ cho hồ hết kẻ đứng đầu.

"Giữ ngươi sinh sống chẳng ra lợi lộc, tàn phá ngươi cũng chẳng mất gì"

Khmer Đỏ gồm trăm tại sao để tra tấn, giết bạn vô tội. Người dân Campuchia thời bấy giờ không có ai là chần chờ "câu cửa ngõ miệng" của chúng: "Giữ ngươi sinh sống chẳng ra lợi lộc, hủy hoại ngươi cũng chẳng mất gì".

Tầng lớp trung lưu, giáo viên, chưng sĩ, công ty sư, công chức… ở tỉnh thành là đối tượng thứ nhất trong list phải chết. Người dân có bàn tay mượt mại, bạn đeo kính, tín đồ nói được giờ đồng hồ nước ngoài… cũng bắt buộc tha. Vì đó là kẻ thù, "tâm trí bị đục bởi tứ tưởng phương Tây", "mang theo cam kết ức của Campuchia xưa cũ cùng mục nát".

Xem thêm: Cách Làm Gà Cánh Tiên Để Cúng Đơn Giản Mà Đep Mắt

Teeda Butt Mam may mắn thoát bị tiêu diệt sau cuộc tàn sát hàng loạt dân thành thị và giới tri thức, nhằm rồi hằng ngày đều đương đầu với mánh lới đồng hóa, chọn lựa để tiêu diệt.

"Chúng gieo vào lòng shop chúng tôi sự thù địch cùng ghen tị để biện minh cho vấn đề giết người. Chúng lệnh cho công ty chúng tôi tham dự các cuộc họp mỗi tối, nơi chúng tôi phải bươi móc tội trạng của nhau, đe dọa người khác. Chúng tôi tồn tại bằng cách phải trở phải giống chúng. Ăn cắp, lừa dối, ghét bao gồm mình và không tin tưởng ai".

Mọi sai phạm, mặc dù là nhỏ nhất, trường hợp bị phân phát hiện xuất xắc tố giác, đều cần trả giá bằng mạng sống. Để tiết kiệm ngân sách đạn dược, tù nhân nhân bị đánh vào đầu bằng gậy trước lúc đẩy xuống hố cùng những người khác. Một trái lựu đạn được ném xuống ở đầu cuối để chắc chắn không ai sống.

Rau dại, côn trùng, ếch nhái, thậm chí là rắn độc cũng cần ăn

Cái chết hoàn toàn có thể đến bất kể lúc nào, bởi đói khát, vì căn bệnh tật, vì thao tác quá mức độ - toàn bộ nhằm giao hàng cho kim chỉ nam trung bình 3 tấn lúa/ha, cao hơn nhiều lần so với thời kì trước cuộc chiến tranh với khá đầy đủ công cụ, lực lượng lao động và cả sức lao động.

Một số ít người được đến những nhà lắp thêm ở thành phố. Số còn lại phải thao tác chân tay như những bầy tớ trên cánh đồng, 14 - 16 tiếng từng ngày, bất kể nắng mưa, không có ngày nghỉ, không được hưởng trọn vẹn kết quả này từ máu cùng nước đôi mắt của mình.


*

"Tôi luôn luôn bị đói. Tôi thức dậy từ trước khi trời sáng sủa với loại đói bụng trước lúc trời sang và phải đi dạo nhiều km nhưng không được ăn. Bữa trưa chỉ bao gồm cháo trộn với một ít ngũ cốc, chuối non luộc hoặc ngô luộc. Bữa tối tương tự như bữa trưa", Tedda Butt Mam ghi nhớ lại.

"Đêm như thế nào tôi cũng đi ngủ vào tình trạng dơ dáy và đói khát. Cửa hàng chúng tôi bị lạnh vì chẳng có tương đối nhiều quần áo quần và chăn gối. Bọn chúng tôi nhỏ mà chẳng được chuyên sóc. Mỗi đêm, tôi phần nhiều sợ mình có khả năng sẽ bị bắt đi, bị tra tấn, bị hãm hiếp với bị giết. Tôi mong tự tử mà lại không thể. Nếu làm cho thế, tôi sẽ bị quy chụp là người thù, vì chưng dám biểu đạt sự bất hạnh dưới chính sách của họ. Tôi bị tiêu diệt sẽ làm cả gia đình tôi chết theo".

Để tồn tại, đa số người thao tác làm việc tại những trại lao động yêu cầu lén lút ăn bất cứ thứ gì tìm kiếm thấy: rau dại, côn trùng, ếch nhái… Um Saret cay đắng kể lại, thân phụ cô đói tới mức, ông đồng ý ăn rắn độc, cho dù biết vậy là chết.

Còn phụ thân của Talep Rafat thì bị ám hình ảnh tới mức, giờ đây, chỉ cần nghe thấy trường đoản cú "cháo" là đã quá sức chịu đựng đựng. "Ông ấy chắc hẳn rằng sẽ bảo: "Đủ rồi đấy"".

Thế nhưng, sau toàn bộ những cuộc tàn sát, bắt bớ, tra tấn bên dưới vỏ quấn của dòng gọi là sự thay đổi, lại là cuộc sống thường ngày hưởng thụ của Khmer Đỏ. Tedda Butt Mam tới tiếng còn không hết căm phẫn.

Xem thêm: Đề Thi Sử Thpt Quốc Gia 2021 Mã Đề 310 Môn Lịch Sử 2021 Mã 310

"Trong khi cửa hàng chúng tôi chết đói, bị bệnh và tuyệt vọng, thì Khmer Đỏ lại tạo nên một tầng lớp thượng giữ mới. Binh lính, các thành viên trong cỗ máy của chúng được chọn cưới bất cứ ai chúng muốn. Kế bên thực phẩm vô biên, bọn chúng sống sung túc với rubi bác, trang sức, nước hoa, đồng hồ nhập khẩu, dung dịch tây, xe pháo hơi, lụa là cùng đủ thứ hàng nhập khẩu khác".